Hết lòng với giáo dục vùng biên

134

Chúng tôi tìm về Trường Mầm non Tuổi Ngọc, xã Ia Dom, huyện Ia H\’Drai để tìm gặp cô giáo Lê Thị Hiền. Bên trong lớp học, cô và các em đang tham gia các trò chơi tập thể, tiếng cười nói vui vẻ vang khắp cả căn phòng.

Cô Hiền tâm sự, từ khi còn bé, cô đã rất ấn tượng với cô giáo của mình. Hình ảnh cô ân cần dạy dỗ các em học sinh bên chiếc bảng đen trong căn nhà tranh, vách nứa luôn khắc sâu trong tâm trí của cô; đó cũng là động lực chính để cô Hiền phấn đấu theo nghề giáo. Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành mầm non của Đại học Sư phạm Quy Nhơn, tháng 9/2013, cô Hiền nhận quyết định đến công tác tại Nam Sa Thầy. Thời điểm đó, huyện Ia H’Drai chưa được thành lập, đường sá đi lại còn rất nhiều khó khăn, trường học tạm bợ, chưa có điện và thiếu nước sinh hoạt. Với tấm lòng yêu thương con trẻ và tình yêu với nghề giáo, cô Lê Thị Hiền đã vượt mọi khó khăn, chăm sóc và giáo dục tốt các thế hệ trẻ, tạo sự tin tưởng lớn trong các bậc phụ huynh, giúp họ yên tâm lao động, sản xuất, tập trung phát triển kinh tế.

“Những khó khăn của ngày đầu dạy học chưa bao giờ làm tôi chùn bước; niềm vui mỗi ngày chính là được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của các em khi đến lớp” – cô Hiền chia sẻ thêm.

Hết lòng với giáo dục vùng biên


Lớp học của cô giáo Lê Thị Hiền. Ảnh: T.L

Trong hơn 7 năm công tác, cô giáo Lê Thị Hiền luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao; đi đầu trong việc đổi mới phương pháp giáo dục trẻ; chủ động, sáng tạo trong việc làm đồ dùng dạy học, xây dựng góc học tập, vui chơi cho các em. Cô Hiền vinh dự được nhận nhiều bằng khen, giấy khen của cấp trên vì những đóng góp tích cực trong sự nghiệp giáo dục.

Đánh giá về cô giáo Lê Thị Hiền, cô giáo Đoàn Thị Lệ – Hiệu trưởng Trường Mầm non Tuổi Ngọc cho biết: “Cô Hiền là giáo viên tiêu biểu của nhà trường, cô có trình độ chuyên môn vững, hết lòng với con trẻ, nhiệt huyết với nghề. Đồng thời, cô Hiền đã phát huy được tinh thần xung kích của tuổi trẻ, tham gia rất tích cực các hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao trong trường và cấp trên tổ chức”.

Khi được hỏi về mong muốn trong thời gian đến, cô Lê Thị Hiền không nghĩ cho bản thân mình, ước mong lớn nhất của cô chính là huyện sẽ có thêm nhiều phòng học mới, khang trang, đầy đủ đồ dùng, đồ chơi hơn để tạo điều kiện thuận lợi cho các em vui chơi và học tập giống như vùng thuận lợi.

Chia tay cô giáo Lê Thị Hiền, điều đọng lại lớn nhất trong chúng tôi đó là sự khâm phục. Chúng tôi xin chúc cô Hiền và toàn thể giáo viên đang công tác tại huyện biên giới Ia H’Drai luôn mạnh khỏe và tiếp tục có nhiều đóng góp cho sự nghiệp trồng người.

Tấn Lộc

Đi tới nguồn bài viết